Top Google Việt Nam : Làm Biển Quảng Cáo, Mua Bán Ô Tô Cũ, Phong Thủy, Gitizen.info, Blog Thủ Thuật SEO

Thứ Năm, 6 tháng 2, 2014

Vợ giỏi, chồng đần, có hạnh phúc được không?

Anh tốt với tôi, thực bụng và nhân từ. Quan trọng nhất là anh yêu tôi và đón nhận tôi ngay cả khi tôi mang trong mình một giọt máu không phải là con anh. Tình cảm đó không phải ai cũng có được. Chỉ có điều tôi và anh quá khác nhau. Tôi sợ rằng nếu lấy nhau chỉ là giải pháp tình thế rồi sau này vợ chồng cũng không hạnh phúc. Khi ấy lại ly hôn thì cả tôi và anh đều khổ. Bài hệ trọng: Bạn trai vô tâm, bất hiếu, có nên sống cùng? Tôi có nên cưới chồng của chị gái? Trót có bầu, em có nên chờ đợi anh? Tôi có nên lấy chồng của bạn thân? Anh ở gần nhà tôi, hơn tôi 2 tuổi. Từ những năm tôi học cấp 3, anh đã đem lòng quý mến. Nhưng gia đình tôi là một gia đình gia giáo, không cho phép yêu đương nếu không tương xứng. Anh học hành thấp kém, chỉ là công nhân ở khu công nghiệp. Còn tôi là người học hành giỏi giang, lúc đó chuẩn bị đi thi đại học. Hơn nữa, em cũng không có tình cảm với anh nên cũng chẳng thắm thiết dù vài lần anh ngỏ ý. Với tôi, tôi chỉ yêu người đàn ông nào sáng ý, giỏi giang mà thôi. Lên đô thị học, với vẻ ngoài xinh xắn, tôi được rất nhiều anh đeo đuổi. Vì vậy mà tôi càng không ngó ngàng tới anh. Chưa bao giờ tôi cho anh ấy một dịp dù rằng hầu như tuần nào anh cũng lên thăm tôi, mua quà cáp cho tôi. Tôi cũng đã khước từ anh mạnh tay rằng tôi và anh không thích hợp. Tôi không yêu anh, chỉ coi anh là bạn, là anh trai, anh nên tìm người khác hợp hơn để yêu nhưng anh không chịu. Anh nói chừng nào tôi còn chưa lấy chồng, anh còn trông nom cho tôi. Anh đem lòng yêu tôi nhưng tôi không có tình cảm. Anh sẵn sàng chấp nhận tôi dù tôi mang thai với người khác (Ảnh minh họa) Tôi có tình nhân. Đó là một chàng trai đẹp trai, học hành giỏi giang. Tôi thấy người đó mới xứng với mình. Chúng tôi yêu nhau và tôi cũng công khai cho anh biết điều đó để anh dừng lại. Anh rất trọng tôi. Khi biết tôi có tình nhân, anh liền giữ khoảng cách, không quan hoài, vồn vập tôi nữa. Nhưng anh vẫn nói khi nào tôi cần anh giúp đỡ điều gì, hãy gọi cho anh. Từ đó, anh để tôi “yên”, không làm phiền tôi nữa. Tôi và bồ quan hệ với nhau. Chuyện đó diễn ra gần 1 năm trời. Lần đầu có thai, tôi hốt hoảng hết sức. Nhưng vì sĩ diện của bản thân, vì sợ gia đình nên tôi quyết định tự ý đi phá thai. Đó không phải lần duy nhất. Sau đó có thêm 1 lần nữa tôi phải bỏ giọt máu của mình. Đó là năm rốt cuộc tôi học đại học. Cho tới hiện thời, khi tôi đang học thạc sĩ, một lần nữa tôi lại có thai. Và lần này tôi chẳng thể bỏ được nữa vì tôi sợ mình sẽ vô sinh. Nhưng đúng vào giờ khắc đó thì bạn trai của tôi lại “bỏ của chạy lấy người”. Anh ta bỏ tôi đi lấy vợ vì nói rằng quê quán chúng tôi xa nhau quá, gia đình anh ta không đồng ý. Một mình vác cái bụng bầu ở tháng thứ 4, tôi hoang mang tột cùng. Trong lúc đó, không biết gọi cho ai, tôi đã nghĩ tới anh. Và anh vẫn giữ lời hứa mà anh nói năm nào. Anh trợ giúp tôi và ngỏ lời muốn cưới tôi, muốn làm cha đứa trẻ. Tôi đích thực xúc động trước tình cảm thật tâm mà anh dành cho tôi. Tôi không thể tin nổi thời đại này vẫn còn những người tốt đến như vậy. Có nhẽ vì anh yêu tôi nhiều quá nên anh đã bằng lòng mọi thứ thuộc về con người tôi. Tôi cảm động lắm và thầm cảm ơn thế cục đã cho tôi gặp được anh, một người để tôi có thể dựa vào khi cần. Tôi phải làm sao đây, liệu một người học hành giỏi giang như tôi có thể hạnh phúc bên một người chồng chỉ là công nhân hay không? (Ảnh minh họa) Nhưng tôi đang phải nghĩ suy và cân nhắc rất nhiều. Tôi hàm ơn anh, trân trọng tình cảm của anh nhưng tôi không yêu anh. Đó là sự thật. Hơn nữa, chúng tôi khác nhau nhiều quá. Tôi đang học thạc sĩ, đang đi làm cho một công ty liên doanh nước ngoài. Còn anh chỉ là công nhân của một khu công nghiệp. Tôi không có ý khinh anh nhưng sự khác biệt giữa chúng tôi là điều chẳng thể phủ nhận được. Dù có yêu nhau nhưng nghĩ suy, cách nhìn cuộc sống, trình độ khác nhau thì cũng khó mà hạnh phúc được. Giờ đây tôi không có đường lùi. Cái thai trong bụng ngày càng lớn dần, anh tốt và thương tôi. Nếu không lấy anh, tôi sẽ phải ưng ý cảnh bị mọi người xầm xì, bàn tán. Mai sau của tôi cũng vì thế mà khó khăn hơn vì tôi không chồng mà có một đứa con. Nếu lấy anh, mọi việc sẽ được giải quyết hết, gia đình tôi cũng giữ được thể diện. Nhưng tôi không yêu anh, tôi và anh lại khác biệt quá nhiều sợ rằng sớm muộn cũng ly hôn. Tôi phải làm sao đây, liệu một người học hành giỏi giang như tôi có thể hạnh phúc bên một người chồng chỉ là công nhân hay không? Ngọc Huyền (huyennguyen39@...)

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Lưu ý: Chỉ thành viên của blog này mới được đăng nhận xét.