Gió vẫn ướp hương hồi phương ấy Trăng như treo cây đàn tính giữa trời Mây vấn vít khúc then ai vừa lẩy Mơ hồ câu Lượn Cọi: Noọng ơi... Gọi người về xứ Lạng cùng tôi Bầu rượu vẫn ủ trong men nhớ Chưa kịp chạm môi, cơn say òa vỡ Cơn say màu chàm chao đảo Mẫu Sơn động dao cùng nàng Tô Thị cô đơn Hóa đá ngàn đời, hóa người mấy kiếp Câu ca cũ nửa còn treo núi biếc Nửa đang tìm về phía phồn hoa
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét
Lưu ý: Chỉ thành viên của blog này mới được đăng nhận xét.