Thứ Tư, 5 tháng 2, 2014
Cái kết có hậu của hai mảnh đời từng một thời lầm lỡ ở nơi miền nắng gió
Hai mảnh đời lỗi lầm đi về miền nắng gió Những ngày cuối năm, mùa gió chướng ùa về khiến con đường ngai ngái bụi đất đỏ ở một nơi từng được coi là có nhiều trọng phạm nhất cả nước dẫn chúng tôi đến những phận đời đặc biệt ấy. Nhiều người bảo đặc sản chỉ có "nắng, gió, và muỗi đốt" ở xã Ea Pin này có rất nhiều những phận đời lầm lỗi, họ đã đánh mất những tháng ngày tươi đẹp của mình trong quá trình cải tạo để được trở về hòa nhập với cộng đồng. Tôi đi sâu vào làng, trời chiều cao nguyên trong veo, bên trái bếp nhỏ là gia đình của anh Bùi Văn Đoán, một trong những công dân đặc biệt ở đây nói với tôi sau cái chép miệng khi nhắc về quá cố một thời của mình. Câu chuyện của cựu trại viên quê gốc Hòa Bình khét tiếng có cái tên rất "kêu" này cho tôi biết về quá khứ lầm lỗi của anh. Cái tên mới nghe đến đã thấy khác lạ, như dự báo một tương lai khó đoán định. Quả tình, đời anh đầy những ngã rẽ, mà có lẽ tiếc nuối nhất có nhẽ là gây án giết người khi tuổi đời còn rất trẻ. Tuổi xanh của Đoán chỉ biết ăn chơi lêu têu, bao nhiêu lời bảo ban của cha mẹ và thầy cô đều bỏ ngoài tai. Và trong một lần "rong chơi ngoài pháp luật", anh đã phạm tội giết người và phải trả giá cho những ngày tháng đó bằng hình phạt 20 năm tù. Mẹ anh buồn quá lâm bệnh nặng mà chết. Trong tù nghe tin mẹ mất, anh chỉ biết khóc, thầm hứa với hồn của mẹ là ra tù anh sẽ làm lại từ đầu, sẽ thành người tốt để tạ lỗi với mẹ. Anh Đoán buồn buồn cho biết: "Mình đã đánh mất tuổi xanh của mình trong trại giam, đã khiến gia đình mình đau đớn vì đứa con như mình, rồi mẹ mình buồn quá mà đổ bệnh mất mà mình cũng chẳng về để chịu tang được. Mình thấy mình bất hiếu quá!". Hai mươi năm trả án là quãng thời kì dài đằng đẵng, cũng đã không ít lần anh Đoán đã định buông xuôi cuộc đời mình cho số mệnh đẩy đưa, nhưng chính anh cũng không ngờ rằng, trại giam không chỉ là nơi tẩy rửa tâm hồn mà còn là bến đậu hạnh phúc của cuộc đời mình. Những ngày thụ án tại trại giam này, được sự khích lệ, động viên của cán bộ quản giáo, anh đã tu tâm cải tạo, trở thành một tầy ngoan hiền nên theo năm tháng, anh đã được giảm án. Thụ án được 17 năm, anh được ân xá. Ngày ra khỏi cánh cửa ngục thất, anh bắt đầu viết nên một câu chuyện tình đẹp và đó cũng là lý do đã níu giữ gã ở lại mưu sinh, lập nghiệp ở mảnh đất nghèo này. Chuyện tình trong trại giam vùng nắng gió Chị Vũ Thị Tươi (42 tuổi, vợ anh Đoán hiện thời) là người nữ giới đã cứu rỗi cuộc thế anh, hay ngược lại cũng vậy, bởi hai người đều phải thụ án trong trại giam này. Lúc đầu chỉ là mua ma túy về bán sỉ, sau thấy lợi nhuận ngất trời, chị đã lao vào con đường khuyết điểm, đồng bạc đã làm cho người đàn bà vốn nghèo khổ từ nhỏ này mờ mắt. Đi đêm lắm cũng có ngày gặp ma, buôn bán thứ hàng trắng chết người này được một thời kì, chị bị bắt trong lúc đang vận chuyển ma túy. Với tội danh buôn bán, sử dụng và tích tụ trái phép chất ma túy, chị cũng phải vào đây cải tạo. Vợ anh Đoán (ảnh T.D - T.T). Ngày chị mới vào trại, anh đã "ở" được vài năm. Ngày đó hai phân trại nam và nữ chỉ cách nhau một bức tường thấp, phía trên chằng dây thép gai chằng chịt. Những buổi chiều sau giờ lao động ra sân đi dạo, chị chẳng thể rời mắt khỏi một người đàn ông dáng vẻ khắc khổ, bộ mặt u ám cứ ngồi lần thần ở góc sân phía bên kia. Anh ta hầu như chơi cười, không nói, ánh mắt bóng gió như đang thoát khỏi thực tiễn. Sự cô độc mô tả trong dáng vẻ của người tù nam ấy khiến mỗi đêm về chị đều thao thức không ngủ, lòng băn khoăn tự hỏi cái gì đã biến anh thành một người như thế. Nhiều ngày tháng đã trôi qua như thế, chiều nào chị cũng kiên nhẫn đứng ở bên này bức tường nhìn sang chỗ anh ngồi cho đến giờ cấm trại. Cái ngày ánh mắt anh ngước lên, nhìn đăm đắm về phía chị và nở một nụ cười hiền trong một buổi biểu diễn văn nghệ của trại, đó là lần trước tiên chị thấy anh cười trong suốt những ngày tháng ở đây, lúc đó chị gần như sắp khóc, trái tim run lên, loạn nhịp. Hai người âm thầm đến với nhau, chuyện trò cùng nhau, ban đầu chỉ là những nụ cười, những cái gật đầu chào nhau khi cùng được ra ngoài cần lao. Lâu dần, những lá thư gửi qua gửi lại giữa hai phân trại nam nữ cứ nhiều lên. Mà đặc biệt dường như có thần giao cách cảm nên những bức thư anh chị gửi cho nhau thường có nội dung rất giống nhau. Chị viết thư tâm sự với anh về những sai trái của mình, khi lá thư chưa đến tay anh thì chị đã nhận được thư anh gửi động viên chị vậy vượt qua những sai trái để làm lại cuộc đời. Chị viết thư hỏi anh về cảnh ngộ gia đình, thì gần như ngay tức thì, chị nhận được thư anh tâm can về cha mẹ với bao muộn phiền ăn năn. Mấy năm yêu nhau trong trại giam, cả chị và anh đều thấy thời kì cải tạo như ngắn lại. Họ cùng cổ vũ nhau cụ phục thiện để xây đắp mai sau. Ngày chị Tươi hết thời kì cải tạo, gặp nhau, chị đã nói với anh Đoán một câu "tỏ tình hay nhất" khiến anh không khỏi bối rối vì bất ngờ: "Em ra trước, sẽ đợi anh. Anh hãy ở lại mảnh đất H'ra này. Đất này tuy nghèo nhưng con tình nhân cảm lắm. Mình sẽ sống chung một nhà, mình sẽ nuôi con, sẽ làm lại từ đầu!". Chính lời tỏ tình đặc biệt ấy đã khiến anh Đoán thấy yêu hơn cuộc sống và con người ở đây, và chỉ gần 4 năm sau, nhờ cải tạo tốt anh đã được đại xá. Ngày ra trại, chị Tươi đến đón anh về căn nhà nghèo túng của mình trong những giọt nước mắt hạnh phúc và hy vọng. Chẳng mấy thời gian sau, anh và chị lập gia đình với nhau, đám cưới còm ấy có sự hiện diện của cán bộ giám thị trại giam, của các bạn tù đã hoàn lương cũng chọn ở lại mảnh đất này. Chưa bao giờ như ngày vui hôm ấy anh và chị khóc nhiều đến thế. Anh khóc vì hạnh phúc được trở lại cuộc sống thường ngày, khóc vì có một người đàn bà đã yêu và chờ đợi mình để làm nên một gia đình, điều mà chưa bao giờ trong những ngày tháng đó anh dám nghĩ tới. Hoa tình yêu đã nở trên đất cằn Hơn 8 năm sinh sống tại đây, vợ chồng anh Đoán trở nên một công dân "lúc nào cũng ngẩng cao đầu" như cách nói của anh Đoán. "Hồi mới lập nghiệp ở đây, phải sáu rưỡi, bảy giờ tối, vợ chồng tôi mới lọ mọ từ rẫy mì về. Đi khuya sớm như vậy cũng không đủ nuôi sống gia đình, nhưng vẫn phải cố thôi, còn lũ trẻ, còn ngày mai nữa chứ!", anh Đoán cho chúng tôi biết như vậy. Thời kì đầu, cuộc sống của hai vợ chồng rất khó khăn mà nói như anh là "sáng chống gối, tối đổ nồi" mới có cái ăn. Hai vợ chồng đi kiếm củi từ khi sương núi chưa tan, mãi tận đỏ đèn mới về nhà, nhưng mỗi ngày chỉ kiếm được mươi ngàn đồng mua gạo. Nhưng từng càng ngày càng, hai vợ chồng cùng động viên nhau cầm cố, núm hơn cả mức thường nhật để có được ngày hôm nay. Dù còn nhiều khốn khó, nhưng với anh Đoán ngày hoàn lương là ngày hạnh phúc nhất (ảnh T.D - T.T). Trong hết thảy những Đoán tính tương lai, điều họ khao khát nhất của vợ chồng anh vẫn là có một đứa con để làm sợi dây nối tình cảm thêm bền chặt. Khao khát ấy càng cháy bỏng hơn khi nhìn lại mấy năm chung sống, họ đã làm được điều mình muốn khi có được một mầm hy vọng đã được gần 5 tuổi. Qua bao khó khăn, khó nhọc và cả đắng cay, tủi, sau rốt anh chị đã tìm được cho mình hạnh phúc không thể lớn lao hơn. Tiếng trẻ mỏ bi bô chính là cầu nối cho tình cảm vợ chồng thêm bền chặt, để anh chị càng quyết tâm cao hơn trong việc phục thiện. Bên chén rượu nhạt, anh Đoán không ngại ngần kể về dĩ vãng buồn của mình và không hề có ý giấu. Anh Đoán ngồi ngẩn ngơ nhìn xa xa ra khoảng rừng thông xanh thẫm trước mặt trong đêm trăng cuối năm mà bùi ngùi: "Hạnh phúc với tôi là một cái gì đó rất giản dị, bởi khi con người ta thực thụ vượt qua được chính mình, vượt qua được những khinh bỉ, sự suy tính, dị nghị, và cả những xấu số của đời thường để rồi sống thật với con người của chính mình. Ở đây ngoài những người từng là trại viên, còn có cả những người đã biết vượt qua ắt kí vãng để sống một cuộc sống êm ấm nơi này bằng ái tình thương và sự sẻ chia. Điều đó không dễ đâu nhà báo ạ!". Tôi hiểu những con người đã thức tỉnh như vợ chồng anh muốn quên đi dĩ vãng, và quan yếu hơn là từng lớp đã không quên họ, không xa lánh mà ngược lại giúp họ hòa nhập cộng đồng. Ngày lại ngày, họ rau cháo nuôi nhau, cùng sẻ chia sướng khổ, vui buồn, học tập, trợ giúp nhau phát triển kinh tế, phát triển đồi rừng. "Sống bên nhau như vậy là hạnh phúc rồi. Chúng tôi hiện nay ai cũng trông cái ngày buồn xưa ấy sẽ ngủ yên, để hướng tới một cuộc thế mới tươi sáng hơn, tốt đẹp hơn, và mong cho lũ trẻ mai này không còn tự ti vì cuộc thế ba má chúng nữa!" chị Tươi thủ thỉ. Nhìn cảnh sau bữa ăn, anh Đoán ngồi trước màn hình ti vi xem thời sự, hai đứa nhỏ lúi húi học bài trong phòng với sự trợ giúp của mẹ, có thể thấy được sự ấm cúng của gia đình anh. Nhìn những giọt nước mắt hạnh phúc trên mắt anh, tôi hiểu được rằng cả thảy những gì những người như anh, như chị đang làm chỉ là để chứng minh rằng, kí vãng đã lùi xa và họ đang sống tốt, sống thiện lương như những con người thường nhật khác. Và ở cái xóm nhỏ ấy đã có bóng vía những đứa trẻ em chạy đi chạy lại, và tiếng trẻ ê a học bài. Ở nơi này con cái họ đã trưởng thành, lập gia đình, sinh con. Có nhiều cháu đã đạt được những thành tích trong học tập. Cuộc sống đã đổi thay, những người dân lầm lạc này cũng đang tích cực hòa nhập với cuộc sống, cần mẫn làm việc và tìm thấy niềm vui bên xóm nhỏ. Hiện thời, vợ chồng anh có thu nhập gần vài triệu đồng một tháng, đó không phải là một số tiền quá lớn nhưng cũng chẳng phải là điều dễ dàng với những người như các gia đình này. Ở lại lập nghiệp trên mảnh đất đã cho anh được "trở lại làm người", theo cách nói của anh Đoán, với anh là cách chọn hợp lý và cách tuyển lựa này đã đúng khi giờ, dù chưa giàu, nhưng vợ chồng anh đã được những giọt mồ hôi của chính mình đền đáp. Nhiều năm trôi qua nhưng anh vẫn chẳng thể quên được những tháng ngày nơi đất trại, không đơn thuần là quãng thời gian đánh dấu sự sa ngã trong cuộc thế, mà đó còn là lúc anh được làm cha, làm chồng một cách đúng nghĩa. Hai bàn trắng tay cùng những lời cổ vũ, san sẻ ban sơ của người vợ, vùng núi rừng đã "biến" thành một cơ ngơi khang trang cùng 3 đứa con chăm ngoan. Hiện, vợ chồng anh có thu nhập gần 100 triệu đồng mỗi năm từ kinh tế nông trại. Nhưng anh vẫn nói với vẻ tự tín: "Tôi sẽ lo cho mấy đứa con học hành đến nơi đến chốn. Chúng nó chính là mai sau của tôi, mà một thời, tôi không dám nghĩ đến trước đây!". Nghe lời tâm tình của anh, tôi hiểu tình người nói chung, nghĩa vợ chồng nói riêng ở nơi mảnh đất này đã giúp họ tìm ra bản ngã của mình để thương yêu và chăm chút những mái ấm gia đình mà họ đã từng đánh mất hoặc không có. Hai vợ chồng anh Đoán tiếp khách tự nhiên, không như chúng tôi suy nghĩ, và anh bảo, nếu muốn viết về quá cố lầm lỗi của anh để mọi người nhìn vào đó như một tấm gương xấu, anh cũng sẵn lòng. Nhưng tôi biết điều đó là không cần thiết, bởi điều quan trọng hơn là sau những chuỗi ngày bất minh ấy, anh đã thật sự thay đổi để trở thành một con người tốt. Điều đó mới đáng hoan nghênh. Đêm cao nguyên trời cao lồng lộng, trăng tháng ba xanh ngắt, chúng tôi ngồi bên nhau cùng "lai rai ba xị đế" như đã hứa với anh. Trong cuộc nhậu, khi đã đến độ "sương sương", trong câu chuyện hôm ấy không có những quá khứ lỗi lầm nữa, mà tôi chỉ nghe thấy những lời bàn về rẫy cà phê cuối năm nay thu được nhiều trái, sẽ sắm sửa thêm cho lũ trẻ manh áo mới, sẽ sửa lại mái nhà bị dột từ mùa mưa trước… hay câu chuyện về con anh này học giỏi được cô giáo khen, con anh kia chẩn bị thi đại học. Những câu chuyện cứ râm ran mãi như thế. Trong câu chuyện với anh, tôi hiểu rằng tầng lớp bữa nay đã đích thực xích lại gần hơn với những người một thời lỗi lầm, cho họ một đời thường để sống một cuộc sống thường nhật như bao lăm con người khác. Nhìn những con người đã từng một thời lỗi lầm bây giờ đang rạng ngời niềm hoan hỉ, tôi hiểu rằng, trên đời không có ai là không một lần lỡ lầm, những con đứa ở đây có thể đã từng lầm lạc với từng lớp, với chính họ, nhưng hiện nay họ là những con người đầy nghị lực thật đáng cảm phục trên nẻo đường hoàn lương chân chính. Thế cục rồi sẽ sang trang, bóng tối sẽ khép lại phía sau lưng, nếu họ có ý thức bắt đầu từ những con số không. Họ sẽ bước sang một trang mới của cuộc thế, với nắng vàng tinh ranh, với những bông hoa tươi thắm, và với hạnh phúc đang chờ họ phía trước. Những mảng màu đen tối của cuộc đời sẽ được đẩy lùi lại phía sau, để cho ánh sáng, cho niềm vui lan tỏa. Đó chính là cầu nối giúp các tù túng trở lại với cuộc đời. Tiêu Dao - Thanh Thảo
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét
Lưu ý: Chỉ thành viên của blog này mới được đăng nhận xét.