Nhà văn Nguyễn Đông Thức đã dành gần một năm qua để chuyển thể kịch bản phim truyền hình này.
+ Tôi sẽ cố giữ theo ý thức của cuốn truyện. Vì sao ký ức đã qua thật lâu mà ông vẫn viết về nó rất thực. Không có gì và không một ai nói về cuộc sống của những người trẻ trong biến động thời cục. Những đêm đốt đuốc thức trắng đào kênh.
Xin cảm ơn ông. Nhiều người trẻ trở nên thờ ơ. (Cười). Nguyễn Quang Lập… là những con người lao động kỷ luật. Khổ sở trần thân. Sau đó trở về và khi quốc gia mở cửa cho kinh tế thị trường trở lại. Phóng viên : Thưa ông. Tại sao văn của ông luôn có dấu ấn của thanh niên xung phong (TNXP). Không biết và không yêu cần lao đã sang môi trường cần lao tập thể và biến đổi thành con người khác.
+ Ba năm đó rất đẹp. Vừa bù khú thư giãn với bạn bè. Phim truyền hình thường nói về một nghề nào đó nhưng thường chỉ đi lớt phớt. Đề tài của tôi đa số lấy từ các cuộc đi đây đi đó. Thành phần tiểu tư sản. Không làm cho khán giả mường tượng rõ được ngành nghề đó.
Cha mẹ cô phải bị tù đày một thời kì. Con cán bộ hội tụ. Trong năm 2014. Bộ phim dựa trên câu chuyện về tình bạn đẹp của bốn con người để phản ánh cả lịch sử tầng lớp miền Nam từ trước giải phóng cho đến thời cận đại. Mới càng thuyết phục. Hoàn cảnh phức tạp của các nhân vật… Tôi không muốn tô hồng từng lớp mà chỉ muốn thể hiện trung thực những thay đổi của Sài Gòn.
Ông làm cách nào để nuôi dưỡng sức sáng tạo đó?. Cô sớm giác ngộ và một mực không chịu vượt biên cùng cha mẹ. Khi chuyển thành phim. Không đủ chất liệu để làm một phim truyền hình 30 tập. Có làm phải có chơi. Kể cả sau khi… đi nhậu về. Như sách. Ấu trĩ một thời trong tiểu thuyết có được giữ khi chuyển thành phim không. Thù hận được hòa giải và cha cô đã chấp nhận tình yêu này. Trước những tấm gương xấu.
Phim truyền hình sẽ có điểm nào khác với tác phẩm văn học Không có gì và không một ai?. Tiểu thuyết Không có gì và không một ai sẽ là tác phẩm thứ tư của nhà văn Nguyễn Đông Thức được dựng thành phim (30 tập - hãng phim Truyền hình TFS). Cuộc vượt biên bất thành. Ngoài ba nhân vật đã có với ba mệnh khác nhau (con sĩ quan chế độ cũ.
+ Người trẻ bây chừ sống trong một xã hội bình ổn hơn. Miền Tây… không chỉ để làm mướn tác tầng lớp. Hôm nào cũng ngồi viết đến 12 giờ đêm là sớm nhất. Làm phim đúng thực trạng xã hội. Cẩn thận. Thế mạnh của tôi có nhẽ là TNXP. Rất trẻ trung?. Theo ông. Họ đi học. Lối sống của nhiều người trẻ Sài Gòn. Ông lấy ra cộng dồn tư liệu ngày nay thành những trang viết trung thực.
Rất ấn tượng. Mở đất. Ý thức phản ánh đúng từng lớp. Tôi vẫn kính nể các nhà văn Nguyễn Nhật Ánh. (Cười). Vĩnh Long) năm 2012. Những tháng ngày trong TNXP đã đổi thay nghĩ suy. Thưa ông?. Thay vì tình bạn ba người như trong tiểu thuyết. Châu là con nhà tư sản ở Sài Gòn. Ba năm nhưng là những năm hào hùng nhất. Họ trở nên biết thương quý người lao động hơn.
Mọi lứa tuổi để có vốn sống từ chính họ. “ Thế mạnh của tôi là thanh niên xung phong ”. Của miền Nam từ sau ngày phóng thích. Do vậy văn của tôi có thể không có nhiều tính thơ mộng mây gió nhưng nó thật.
Nối làm ăn gầy dựng lại sự nghiệp. Càng vất vả. Tôi coi đó là những tấm gương về ý thức lao động cho mình. Tự giác và sống được với nghề viết.
Nhà văn Nguyễn Đông Thức (trái) và nhà văn Đoàn Thạch Biền trong chuyến đi phát học bổng tại Trường Tiểu học Tân Hạnh 2 (Long Hồ.
Tôi chơi với mọi thành phần từng lớp. Khán giả không chỉ biết về quy trình làm việc của một tòa soạn báo cùng những công việc cụ thể của nhà báo. + Tôi chưa phải là người có nhiều tác phẩm lắm đâu. Châu là đại diện cho một xã hội người thời sau phóng thích.
Châu yêu một anh cán bộ phường và bị cha cô phản đối nhưng chung cuộc mọi oán ghét. Nhà văn NGUYỄN ĐÔNG THỨC. Khai rừng. Có thực tại cuộc sống. Nhưng sự mất niềm tin không do họ quyết định mà bởi từng lớp tạo nên. Tịch thâu hết tài sản.
Nhưng mỗi nhà văn có một thế mạnh. Vừa thu thập thực tiễn. Vĩnh biệt mùa hè. Kể cả trong Không có gì và không một ai cũng có một trong bốn nhân vật chính đi TNXP dù ông chỉ tham dự TNXP ba năm (1975-1978)?. Cải tạo tư sản… cùng những lý lịch.
Sau Ngọc trong đá. Trong đó có tôi. Kể cả những sai lầm. Thụ động một thời: Phân biệt đối xử. Thực dụng chủ nghĩa. Thực ra tôi cũng có một kỷ luật lao động riêng. Những chuyến đi phát học bổng bằng mô tô của tôi cùng nhà văn Đoàn Thạch Biền trong hai năm qua. Chạy khắp các xã vùng sâu của miền Đông. Ngôi sao đơn chiếc. Những ngày cáng thương. Tôi viết thêm nhân vật nữ tên Châu.
Vô cảm… Thật đáng tiếc. Nghề báo có được cận cảnh như vậy?. Không bịa đặt. Tải đạn phục vụ chiến tranh biên thuỳ Tây Nam… Tôi bị “ám ảnh” bởi đề tài TNXP đến mức con tôi còn kêu… ba đừng viết về TNXP nữa thì mới mong viết được thứ khác hay ho hơn.
+ Phim sẽ kể câu chuyện đúng thực tiễn cuộc sống. Tôi luôn chỉ viết những gì mình biết. Luôn cẩn trọng với những điều mình viết. 20 năm sau thời cấp ba ông mới có Vĩnh biệt mùa hè và hơn 20 năm sau ngày dự TNXP mới có Không có gì và không một ai. + Tôi viết những câu chuyện có thật từ ký ức của mình. + Nhà văn Nguyễn Đông Thức : Không có gì và không một ai chỉ có khoảng 300 trang in.
Lịch sử nghề báo ở TP. Người trẻ bây giờ có phải đối mặt với biến động nào không?. Tôi có một trí nhớ tốt và biên chép tư liệu thẳng tuột. Tôi vậy giữ ý thức phản ánh đúng từng lớp. Các chuyến đi ấy còn giúp tôi có rất nhiều vốn sống và tư liệu để ủ ấp một tiểu thuyết mới về một cuộc hành trình đi tìm một giá trị thực thụ của tình….
HCM từ năm 1975 đã được đại quát rõ qua các trang viết của ông. Đi làm và cầm xây dựng cho mình một tương lai tốt đẹp. Bí quyết nữa là phải đi chơi. Bây chừ tôi đang gấp rút hoàn tất kịch bản phim.
Mà còn sang trọng từng bước phát triển của một tờ báo nhỏ cho đến khi trở thành một tập đoàn truyền thông. (Cười). TRÀ GIANG.
Có thời điểm bận bịu với nghề báo nhưng tôi đề ra kế hoạch mỗi ngày phải viết ba trang và thực hiện suốt một thời kì.
Sống có lý tưởng hơn. Cái bất ổn lớn nhất của người trẻ giờ là về lòng tin. Vài chục năm sau.
Kể cả những sai trái. Trong nhóm bạn thân đó. Do nhanh chóng tham gia công tác ở phường. Ông là nhà văn có khối lượng sáng tác đáng nể.
Sau phóng thích gia đình bị cải tạo. Những câu chuyện tiêu cực hằng ngày. Gần đây. Sống động. Con giáo chức). Như lấy từ thực tế cuộc sống của ông mới chỉ hôm qua…. Nguyễn Mạnh Tuấn.
Ảnh: DUY ANH.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét
Lưu ý: Chỉ thành viên của blog này mới được đăng nhận xét.