Bản Tin SEO Cái chết khởi đầu câu chuyện đã đủ yếu tố cho một vụ án ly kỳ. Ngoài cô con gái. Mấy chục năm xa quê. Khác Chinatown – tác giả viết một mạch để độc giả phải đọc một hơi.
Bản tiếng Pháp do chính Thuận tự dịch. Và dù được kể bằng giọng điệu thản nhiên hơn các tác phẩm trước. Nhân vật chính của cầu thang máy Sài Gòn có bà nội bán tơ lụa phố Hàng Đào thời Pháp thuộc.
Chính trị và tình cảm được xử lý như những chất liệu nghệ thuật độc đáo. Khiến toàn thân người nữ cán bộ ngày ấy nát bấy. Nhưng nhân vật chính trong truyện cứ luôn lơ lửng và lạc lõng. Chị là tác giả của một loạt những tác phẩm đã để lại dấu ấn sâu đậm như T mất tích. Có thời điểm xảy ra. Điện Biên Phủ. Tai nạn bất ngờ và phi lý của bà mẹ kéo đứa con gái từ Pháp trở về cùng cậu con trai nhỏ.
Tưởng đến Hà Nội nhưng chưa chắc phải Hà Nội. Trang trước trang sau cách nhau có khi vài thập kỷ. Thực và ảo. Việc để người đọc đi tìm thứ tự mới cho các chương được xem là một thí nghiệm cấu trúc mới của Thuận.
Tất như những sợi chỉ quấn quýt đan xen trong tay một quyền lực vô hình nào đó. Cô đi tìm một nhân tình của mẹ – Paul Polotski – người mà mẹ cô từng gặp gỡ và yêu đương trong khám đường Hỏa Lò vào đêm trước chiến dịch Điện Biên. Đọc sách. Vân Vy. Gợi cảm giác về sự mất mát và bẽ bàng. Vậy nên cô con gái kia không đi tìm hung phạm. Ngòi bút của nhà văn nữ sinh năm 1967 vẫn gắn chặt với mảnh đất quê hương.
Sự thí điểm rốt ráo về cấu trúc sẽ là nét lý thú với những người đọc kiếm kỹ thuật văn học. “Sài Gòn”. Bố tìm cách chữa “phốt” trong lý lịch để sau đó được chọn làm cán bộ cốt cán cho canh tân ruộng rẫy; có mẹ xuất thân từ “dân nghèo thành thị”. Nhưng với cả những bạn đọc chỉ kiêng nội dung. Trừ khuôn mặt vẫn lành lặn đẹp đẽ mà bà đã cố dùng tay bảo vệ.
Hình như không ai băn khoăn về chi tiết này. Hiện tại và kí vãng. Người mẹ trở thành diễn viên chính trong bộ phim đám tang của mình.
Hành trình chừng câu chuyện tình của mẹ là những vô vọng của một nửa thế kỷ bị lãng quên. Trâm Anh. Thiêm thiếp giữa huê hồng đỏ trong áo quan kính. “Đọc Thang máy Sài Gòn. Rất có thể là mỗi một lần tìm ra một thứ tự mới cho các chương thì bạn lại có thêm những hoài nghi mới” – nhà văn Thuận san sẻ. Vừa hài hước vừa đầy chất Bản Tin SEO giễu nhại.
Bận áo dài đẹp đẽ. Với giọng kể tưng tửng. Tác phẩm cũng không phải là một thiên tình sử Pháp – Việt đẫm lệ mà chính là hành trình nhân vật nữ đi giải mã những bí mật của người khác để rồi tự trả lời những thắc mắc.
Thì có lẽ trước nhất là sự hoài nghi. Đông Dương hay tình ái đã mất chỉ là những ảo tượng của một cuộc thể nghiệm văn chương khó nhọc và khôn cùng cá nhân chủ nghĩa của Thuận”. Cầu thang máy Sài Gòn xáo loạn không chỉ không gian mà còn tháng ngày. Việt Nam và Pháp quốc. Năm 2004. Tưởng đến Paris nhưng chưa chắc phải Paris.
Rồi lấy bằng thạc sĩ văn học Anh cổ điển tại đại học Paris 7 và bằng thạc sĩ văn học Nga đương đại tại đại học Sorbonne. Bản tiếng Việt do NXB Hội Nhà Văn ấn hành. Thế nhưng. Thì Thang máy Sài Gòn có 40 chương được sắp xếp không theo một thứ tự nào cả. Paris 11 tháng 8… Thuận rời Việt Nam từ năm 17 tuổi để du học tại Nga. Chinatown. Người đọc tưởng đến Sài Gòn nhưng chưa chắc phải Sài Gòn.
Nếu mang lại cho bạn điều gì bổ ích. Bước vào Thang máy Sài Gòn. Cầu thang máy Sài Gòn Bản Tin SEO là những câu chuyện có địa danh. Tên của các chương cũng chỉ có vài từ lặp đi lặp lại: “Hà Nội”. Cầu thang máy Sài Gòn là nguyên cớ của vụ tai nạn tàn khốc ấy. Đẹp đến khiến người ta phải trầm trồ.
Ranh giới bị xóa nhòa. Hết cao đẳng tiểu học thì đi theo Việt Minh. Mười chín tuổi là cán bộ giao thông. Cụ thể ở đây là các biến cố từng lớp của Việt Nam nửa sau thế kỷ 20. Thuận – bút danh của nhà văn Đoàn Ánh Thuận – là tên tuổi thân thuộc với người yêu văn học Việt Nam. Tưởng là quá vãng có khi lại là ngày bữa nay. Những hiềm nghi về chính bản thân mình.
“Paris”. Tác phẩm cũng là những trải nghiệm rất ưa. Hấp dẫn nhưng Thuận không viết tiểu thuyết trinh thám.
Sau đó định cư tại Pháp. Và tiến sĩ văn học Đoàn Cầm Thi đã nhận định: “Trong Thang máy Sài Gòn. Cầu thang máy Sài Gòn vẫn nguyên lành sự day dứt và cay đắng.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét
Lưu ý: Chỉ thành viên của blog này mới được đăng nhận xét.